Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Một mùa xuân nữa


Vườn mai hoa nở vàng tươi,

Mùa xuân này nữa mười mươi xuân rồi.

Chia tay không nói một lời,

Ngày xa xôi ngỡ mới hồi hôm qua.


Không em đời bỗng hóa già,

Mười phần tóc, bạc hai ba phần rồi.

Tôi thường lần chuỗi mân côi,

Nguyện Đức Bà chở che đời em luôn.


Nhớ em xưa áo dài hường,

Đầu năm đi lễ thánh đường trang nghiêm.

Bên đài Đức Mẹ dịu hiền,

Lời kinh em nhỏ bình yên, Kính mừng...


Đưa nhau về giữa núi rừng,

Mùa thay lá mới trùng trùng xanh non.

Đạp xe lên dốc cười giòn,

Bồ chao hót rộn trong vườn đào xa.


Tết nay tôi tập uống trà,

Nhìn xuân lặng lẽ trôi qua từng giờ.

Nhớ người viết mấy vần thơ,

Nhìn xuân lặng lẽ từng giờ trôi qua!


Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2025

Tôi đã thấy


Tôi đã thấy trời trong mây trắng,
Trên nét môi cười tuổi mười lăm
Đã thấy tròn đầy long lanh sáng
Đôi mắt người yêu tuổi trăng rằm.

Ôi chốn thần tiên tôi đã bỏ
Đi tìm đi kiếm những hư vô
Đến khi mõi gối tàn hơi thở
Lại tiếc ngày thơ ấy vô bờ!

Mùa nắng mùa mưa qua tiếp qua
Bằng lăng hoa tím bao mùa hoa
Có ai về lại mười tám tuổi
Tôi muốn theo về, bỏ xót xa.

Tôi nắm tay người trong gió mưa
Qua núi qua rừng qua muôn xưa
Bàn tay nhỏ bé như hòn lửa
Cầm tuổi đôi mươi nóng đến già.

Tôi đã thấy người như thiên thần
Về bay phấp phới những mùa xuân
Mùi hương lan trúc rừng nhiệt đới
Đang đón tôi rời xa thế nhân.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024

Mai đi rồi em có nhớ



Mai đi rồi, em có nhớ không em
Nhớ lũ trẻ con nhà hàng xóm
Nô nức đùa vui tiếng cười giòn rụm,
Hay khóc thét giật mình lúc giữa đêm.
Mai đi rồi, em có nhớ không em
Nhớ bà cụ hay quên những trưa hè chang nắng
Qua nhà mình hỏi mua tương, mua mắm
Ngày không biết mấy lần hỏi “mùng mấy rồi hen?”.

Mai đi rồi, em có nhớ không em
Trời lộng gió bao la đồng Hoà Hiệp
Sông Tam Bình nước lớn ròng xuôi nhịp
Chuyến phà đầy chở nặng những niềm riêng.

Mai đi rồi, em có nhớ không em?

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Về khuya



Những lúc con về khuya,
Mẹ lại ra mở cửa.
Con xin lỗi, nhưng con lại thấy vui vì điều đó
Vì mẹ vẫn còn mạnh khỏe như mọi ngày.

Có những khi đêm về con rượu say,
Mẹ thao thức xoa đầu, lau mặt.
Con xin lỗi, nhưng con lại thấy mình hạnh phúc,
Vì mẹ vẫn còn bên cạnh trông nom.

...

Từ khi con bắt đầu lớn khôn,
Biết đi làm, biết tự mình kiếm sống.
Chưa bao giờ mẹ hỏi con về lương tháng,
Chỉ dặn một điều, đừng làm quá sức nghe con.

Cho đến một ngày con tự nấu được một bữa mà mẹ khen ngon,
Cũng là lúc mẹ không còn ăn uống được nhiều nữa.
Đau tim, cao huyết áp lại còn viêm bao tử,
Kiêng mỡ, giảm đường, cữ mặn, bớt ăn chua...

...

Rồi hôm nay con lại về khuya,
Chìa khóa mang theo, tự mình mở cửa.
Thuốc an thần, mẹ ngủ say nhưng vẫn dài những cơn ho nức nở,
Con chợt sợ một ngày gió động lá vàng bay!

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Mẹ lại nằm viện



Mẹ lại nằm bệnh viện,
Tháng này đã hai tuần.
Ngoài kia,
Mùa đông hiu hắt về dần,
Cành khô vài chiếc lá ngần ngại rơi!

Con đã nghe hơi lạnh về từ phía chân trời,
Trong từng bước chân không vững,
Mấy mươi năm gánh gồng chịu đựng,
Còn lại gì, mắt kém tay run!

Con đã thấy bóng mây bay về phía mịt mùng,
Qua mấp máy làn môi tắt tiếng,
Suốt một đời hát ru, cầu nguyện,
Lời đã vơi, hơi thở cạn rồi.

Cho con xin chút tuổi già, Chúa ơi!
Để con chia bớt rã rời yếu đau.
Dù cho ý Chúa thế nào,
Cũng xin cho mẹ dồi dào ơn thiêng! 

Mẹ lại nằm bệnh viện,
Tháng này đã hai tuần.
Ngoài kia,
Mùa đông hiu hắt về dần,
Cành khô vài chiếc lá ngần ngại rơi!

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Mắt Trà Ôn



Mắt Trà Ôn ngây dại,
Thổn thức hồn đêm thâu.
Có quen biết gì đâu,
Mà nao nao nhớ nhớ!

Mắt Trà Ôn bỡ ngỡ,
Từ phút đầu gặp nhau.
Dường như trong kiếp nào,
Ta đã từng thân thiết.

Mắt Trà Ôn biêng biếc,
Như cánh đồng mạ non.
Có chút gì hồn nhiên,
Có chút gì quạnh quẽ.

Mắt Trà Ôn khe khẽ,
Lặng nhìn chiều chia ly.
Không nói một câu gì,
Sao lòng lưu luyến mãi!

Mắt Trà Ôn ngây dại,
Thổn thức hồn đêm thâu.
Có quen biết gì đâu,
Mà nao nao nhớ nhớ!...

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Nhớ Dương Minh Châu

                       Gửi Nguyễn Thanh Tú (Út Em)


Mùa xuân này anh có về Dương Minh Châu?
Cho hỏi thăm còn quán Tây Lầu?
Ngày hôm ấy dừng chân lữ thứ,
Một lần tương ngộ mãi nhớ nhau!

Mùa xuân này anh có về Dương Minh Châu?
Non nước mênh mông biếc một màu.
Trên đỉnh Bà Đen mây trắng phủ,
Xa mờ Dầu Tiếng bóng thuyền câu.

Mùa xuân này anh có về Dương Minh Châu?
Những mái nhà êm ấm quây quần nhau.
Bên Thánh Thất chiều nghe Kinh Sám Hối,
Chợt giật mình ta hư hỏng bấy lâu.

Mùa xuân này anh có về Dương Minh Châu?
Lên dây phím lõm dạo vài câu.
Một đêm tài tử say men rượu,
Đi khắp phương trời, Ôi! nhớ sao...

Mùa xuân này anh có về Dương Minh Châu?

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Và rồi...Mười năm!


Và rồi tóc bím không còn nữa.
Mười năm!...
Cô gái ngày nao trong lòng tôi,
Đã thành thiếu phụ rối bời tóc xanh!

Dòng đời vô tình trôi thật nhanh.
Mười năm!...
Tôi chẳng phải là tôi như xưa,
Ô hay, già giặn nắng mưa thật rồi!

Nhìn từng giọt mùa đông rơi rơi.
Mười năm!...
Ngày tươi thắm ấy đã đi về đâu?
Còn mênh mông quãng đường sầu vô duyên!

Cảm nghĩ khi đọc tập thơ Thích Liễu Nguyên

 Cảm ơn thầy Liễu Nguyên đã tặng tập thơ.


Hoan hỷ nâu sồng đã mấy năm,
Lời thơ trong sáng tựa trăng rằm.
Tục phàm buông bỏ, tan phiền não,
Tỉnh ngộ quay đầu, Phật tại tâm.
Vẫn biết Vô Thường vui lẫn khổ,
Đường về Chánh Quả thật xa xăm.
Nhủ lòng tinh tấn tìm cội phúc,
Chắt chiu sỏi đá nảy hạt mầm!

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Em đã khoác nâu sồng


























Em đã khoác nâu sồng, 
Sớm hôm cùng kinh kệ.   
Giữa dòng đời dâu bể,  
Áo nâu sồng an nhiên.

 Em đã giải ưu phiền,  
Từ trong vô lượng kiếp.  
Kiếp sau cầu cho được,  
An lạc về Tây Phương.

Ta cát bụi vô thường,  
Mãi lang thang phiền não.  
Gạo tiền và cơm áo,  
Lao lực rồi lao tâm.

Trả chưa hết lỗi lầm,  
Nghiệp này chồng quả nọ.  
Đi về trong bể khổ,  
Biết bao giờ vãn sanh?

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Rồi một ngày...


Rồi một ngày, nơi phương trời xa xôi,
Tôi được tin em đã yên bề hạnh phúc,
Lòng chợt mừng vui như muốn khóc!

Rồi một ngày, sau bao lâu xuôi ngược,
Còn gì đâu, vương vấn cũng mờ phai,
Đêm chơi vơi sót một nhịp thở dài...

Rồi một ngày, nối tiếp một ngày,
Đi về đâu hắt hiu đường trước mặt,
Niềm hy vọng cuối chân trời vụt tắt!

Rồi một ngày, xuôi dòng theo quy luật,
Mình cùng già đi với lẽ vô thường,
Có khi nào em chạnh nhớ một chiều sương?

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Gửi Fly Dang


Tặng Đặng Chí Viễn




















Chú đi rồi!
Có nhớ những ngày tháng kỹ thuật viên,
Dãi nắng,
Dầm mưa,
Sửa máy
Với cài win.

Nhớ những trưa hè,
Rong ruổi Mang Thít, Vũng Liêm,
Hay những đêm,
Tam Bình, Trà Ôn
về muộn?

Chú đi rồi!
Có nhớ anh trưởng phòng tánh nóng,
Và lão tướng La già,
Tóc bạc hoa râm?

Chú đi rồi!
Thỉnh thoảng khách ghé hỏi thăm,
Anh nói đại: chú đi tuần trăng mật,
Cũng phải thôi, bởi mỗi ngày mình là một ngày trăng mật,
Trăng mật với đời và trăng mật với những người thân!

Chú đi rồi!
Anh bỗng thấy bâng khuâng,
“Trăm năm trước thì ta chưa gặp,
Trăm năm sau biết gặp lại không…”
Chú đi rồi! có nhớ Dương Long?

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Xa rồi..!


Xa rồi xa mãi xa xôi
Mười năm xa mãi xa rồi hỡi ôi
Ngày xuân ngỡ một mà thôi
Thoảng mưa , thoảng nắng mà trôi mấy mùa!

Còn không em những ngày xưa
Còn không dốc thẳm xe thồ chênh vênh
Còn không mây trắng bồng bềnh
Còn không nắng đỏ dập dềnh bụi bay?

Nhớ người tóc bím thơ ngây
Nhớ ai má đỏ hây hây ngại ngùng
Nhớ đầy ánh mắt rưng rưng
Nhớ vơi năm tháng lưng chừng quạnh hiu!

Xa rồi xa biết bao nhiêu
Bóng xưa kỷ niệm mờ theo mây ngàn
Biết tình sẽ mãi dỡ dang
Làm sao trở ngược  thời gian xa rồi…!

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Đêm xuân uống rượu giữa đồng

                  















 Tặng Bình, Lai và Tám

Đêm xuân uống rượu giữa đồng
Mùi rơm rạ mới còn nồng trinh nguyên
Cạn cho mấy chén muộn phiền
Khỏa lòng ngọn gió ngoài triền đê reo!

Trong ngần trăng giữa nguyên tiêu
Mênh mông từng gợn mây phiêu diêu về
Ôm đàn hát khúc ca quê
Mà thương con sáo bay đi phương nào!

Đã hai mươi mấy tuổi đầu
Bốn thằng chung một mối sầu đơn côi
Ngày mai đi bốn phương trời
Mấy khi lại được về ngồi bên nhau!

Ngã ra đầu gối bên đầu
Hồn bay lơ lững ngàn sao trên trời
Rơm vàng cả ánh trăng rơi,
Trăng vàng cả cặp mắt người rưng rưng!

Uống đi giữa đất trời vàng,
Giữa đêm tri kỷ lâng lâng rượu nồng.
Nhọc nhằn tan giữa hư không
Đêm xuân uống rượu giữa đồng mà say!

                         Vĩnh Long 02-2012

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Đường về đêm

Đường về đêm,
say mềm rượu đám cưới.
Bạn bè tôi,
đã có vợ có chồng!

Băng qua cánh đồng,
mênh mông nước nổi.
Nửa muốn dừng lại,
nửa không.

Trời thì trong,
Trăng vàng như đôi mắt,
một đêm nào chia cách mãi nhìn nhau.
Nhớ lại mà đau.

Đường về đâu,
đêm mờ sâu hun hút.
Bấy lâu nay phiêu bạt một mình,
Chợt nhớ một cuộc tình,
đã xa....

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Chiều mưa Long Hồ


Chiều mưa Long Hồ,
Cô bán chôm chôm,
Vẫn ngồi chồm hổm,
Nón lá, áo mưa…

Những chiếc loa
Từ đài phát thanh huyện,
Vang vang bao nhiêu chuyện,
Nơi nào, nơi nao.
Cô, lặng lẽ làm sao!

Nước đọng đục ngầu,
Từng vạt tung tóe,
Văng lên những quả chôm chôm.
Bánh xe vô hồn,
Người ta hấp tấp,
Cô, đôi mắt nhìn ai?

Sông đã dâng đầy,
Chiều rơi nặng hạt,
Cơm nhà ai thơm ngát,
Phố lên đèn lưa thưa.
Cô, có ai đợi chờ?

Chiều mưa Long Hồ,
Cô bán chôm chôm,
Vẫn ngồi chồm hổm,
Nón lá, áo mưa…

Long Hồ: 03-10-2011

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Triệu ơi!


Ta nhớ Triệu,
những ngày cuối hạ!
Bão mưa nhiều, cành lá có tả tơi?,
Nhưng đổi lại suối khô đầy nước chảy,
Rừng lồ ô măng mọc khắp núi đồi.
 
Ta nhớ Triệu,
nhớ ngã ba Sao Bọng!
Người về đâu Thống Nhất, Đăng Hà…?
Em bé nhỏ, dốc dài, trời rộng,
Tóc bồng bay trông mãi vời xa.

Ta nhớ Triệu,
Nhớ chiều mưa Đức Liễu!
Phố đìu hiu, chợ vắng thưa người,
Ngày hôm ấy có lẽ là định mệnh,
Gặp gỡ và ly biệt, lá bàng rơi.

Ta nhớ Triệu,
nhớ sân trường nội trú!
Thuở học trò e ấp trao thư.
Rồi lặng lẽ qua mùa thi cử,
Người mỗi nơi cách biệt đâu ngờ.

Ta nhớ Triệu,
nhớ như là nhớ Triệu!
Một đời người có đủ để quên?
Hay mỗi độ mưa về cuối hạ,
Lại nhớ người da diết gọi tên.


Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Em bán sầu riêng

Cô em đi bán trái sầu,
Sầu gai, sầu góc, sầu nâu, sầu vàng.
Giữa dòng phố chợ thênh thang,
Người đông vui, chỉ em mang gánh sầu.

Nghiêng nghiêng nón lá che đầu,
Nắng hồng đôi má cũng au au hồng.
Xuống đò qua bến kia sông,
Dáng em lấp loáng trên dòng sông quê.

Một mùa mưa nữa lại về,
Vườn nhà trái chín bốn bề thơm hương.
Từ em đi khắp phố phường,
Trái ngon có cả vui buồn triền miên.

Thân em như quả sầu riêng,
Kém sắc lê lựu, kém duyên đào hồng.
Hơn là ở cả tấm lòng,
Đơn sơ, e ấp mà nồng ngát hương!.

Vũng Liêm 6-2011

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Về đâu?


Anh về cuối nẻo chân mây
Lãng quên gần nửa đời dài yêu đương
Đã tan một giấc nghê thường
Hoa tình ái rụng giữa đường chia ly.

Tiêu hoang mất cả xuân thì,
Đôi bàn tay trắng còn gì nữa đâu.
Nằm mơ thấy tóc bạc màu.
Giật mình, mình lại sầu âu phận mình.

Đi chưa hết đoạn đường tình,
Yêu chưa tròn mộng ba sinh nữa mà.
Em về kẻo muộn đời hoa,
Đôi mươi một độ rồi qua mấy hồi!

Ta về, về với ta thôi,
Chút vui tan giữa bùi ngùi mênh mông.
Em ơi! chớp bể mưa nguồn,
Về đâu cho để chằng còn nhớ nhau?

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Tạm biệt

Tặng Huỳnh Thanh Tâm (Bạc Liêu)

 

















Không có lời nào trong buổi chia tay,
Ly cà-phê và cơn mưa đầu mùa bất chợt.
Sông Tiền trôi, những con tàu xuôi ngược,
Đường đời cũng tất tả, bóng người ngược xuôi.

Chúng ta, ai cũng có những dự định trong đời,
Thôi thì hãy cứ đi, con đường mình cho là tốt nhất,
Dẫu nơi nào cũng đua chen, tất bật,
Miễn là lòng mình được bình thản, an nhiên.

Nếu đã có những muộn phiền,
Xin hãy rộng lòng tha thứ.
Có gì đâu là hỷ nộ ái ố,
Rồi cũng thành vô nghĩa trước ngày mai.

Nhìn về tương lai.
Chúc cho nhau đủ nghị lực để vượt qua thử thách.
Thành công hay thất bại chỉ là một mặt,
Mặt khác là mình đã thắng bản thân.