Mắt Trà Ôn ngây dại,
Thổn thức hồn đêm thâu.
Có quen biết gì đâu,
Mà nao nao nhớ nhớ!
Mắt Trà Ôn bỡ ngỡ,
Từ phút đầu gặp nhau.
Dường như trong kiếp nào,
Ta đã từng thân thiết.
Mắt Trà Ôn biêng biếc,
Như cánh đồng mạ non.
Có chút gì hồn nhiên,
Có chút gì quạnh quẽ.
Mắt Trà Ôn khe khẽ,
Lặng nhìn chiều chia ly.
Không nói một câu gì,
Sao lòng lưu luyến mãi!
Mắt Trà Ôn ngây dại,
Thổn thức hồn đêm thâu.
Có quen biết gì đâu,
Mà nao nao nhớ nhớ!...
