Kỷ niệm cho một lần về Ngãi Tứ - Tam Bình là tập thơ Gửi hương cho gió.
Cảm ơn Bác Tư Hưng, một hồn thơ nồng nàn, lặng lẽ trong một thân hình già nua ốm yếu của tuổi đời thất thập, ở một miền quê xa xôi hẻo lánh.
Thế mới hay, Thời gian, không gian và tuổi tác, tất cả đều vô nghĩa trước tình yêu và thơ ca.
Hình bóng em còn mãi ở tim
Anh về mà chẳng biết đâu tìm
Đò xưa bến cũ đâu còn nữa
Thấp thoáng lưng trời mấy cánh chim.
Nắng chiều - cuối đông, Ất Hợi 1995.
Như cánh chim bay tận cuối trời
Ai đi bắt bóng giữa ngàn khơi
Tôi buồn ngơ ngẩn cay cay mắt
Mà nắng hoàng hôn tắt lịm rồi.
Lỡ làng - 26-10-1996
Cuộc đời như thể bóng mây trôi
Mấy chốc mà già đã đến nơi
Mái tóc giờ đây sương điểm trắng
Sống nhờ ở tạm thế mà thôi
Nghĩ đời mà ngán cho đời nhỉ!...
Thế thái nhân tình bạc tựa vôi
Muốn sống xem đời đen đổi trắng
Càng buồn càng muốn tức cười thôi.
Cảnh già - Hè 2003
Cho tôi một tấm lòng
Luôn rộng mở bao dung
Cho tôi đôi mắt sáng
Thấy rõ lẽ vô cùng
Giữa cuộc đời mịt mùng
Âm u và lạnh lẽo
Giăng mắc đầy cạm bẫy
Cám dỗ kẻ u mê
Không còn lối trở về
Cho tôi đôi tai thính
Phân biệt lẽ tà chính
Để tìm lại chính mình
Cho tôi - VL 1-4-2012
...
Suốt đường về, lòng tôi cứ bâng khuâng lạ, những vần thơ cứ lởn vởn mãi trong đầu.
Bác già tóc bạc da mồi,
Mà thơ vẫn thắm như thời đôi mươi!
Cảm ơn Bác Tư Hưng, một hồn thơ nồng nàn, lặng lẽ trong một thân hình già nua ốm yếu của tuổi đời thất thập, ở một miền quê xa xôi hẻo lánh.
Thế mới hay, Thời gian, không gian và tuổi tác, tất cả đều vô nghĩa trước tình yêu và thơ ca.
Hình bóng em còn mãi ở tim
Anh về mà chẳng biết đâu tìm
Đò xưa bến cũ đâu còn nữa
Thấp thoáng lưng trời mấy cánh chim.
Nắng chiều - cuối đông, Ất Hợi 1995.
Như cánh chim bay tận cuối trời
Ai đi bắt bóng giữa ngàn khơi
Tôi buồn ngơ ngẩn cay cay mắt
Mà nắng hoàng hôn tắt lịm rồi.
Lỡ làng - 26-10-1996
Cuộc đời như thể bóng mây trôi
Mấy chốc mà già đã đến nơi
Mái tóc giờ đây sương điểm trắng
Sống nhờ ở tạm thế mà thôi
Nghĩ đời mà ngán cho đời nhỉ!...
Thế thái nhân tình bạc tựa vôi
Muốn sống xem đời đen đổi trắng
Càng buồn càng muốn tức cười thôi.
Cảnh già - Hè 2003
Cho tôi một tấm lòng
Luôn rộng mở bao dung
Cho tôi đôi mắt sáng
Thấy rõ lẽ vô cùng
Giữa cuộc đời mịt mùng
Âm u và lạnh lẽo
Giăng mắc đầy cạm bẫy
Cám dỗ kẻ u mê
Không còn lối trở về
Cho tôi đôi tai thính
Phân biệt lẽ tà chính
Để tìm lại chính mình
Cho tôi - VL 1-4-2012
...
Suốt đường về, lòng tôi cứ bâng khuâng lạ, những vần thơ cứ lởn vởn mãi trong đầu.
Bác già tóc bạc da mồi,
Mà thơ vẫn thắm như thời đôi mươi!

