Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Gửi hương cho gió

Kỷ niệm cho một lần về Ngãi Tứ - Tam Bình là tập thơ Gửi hương cho gió.
Cảm ơn Bác Tư Hưng, một hồn thơ nồng nàn, lặng lẽ trong một thân hình già nua ốm yếu của tuổi đời thất thập, ở một miền quê xa xôi hẻo lánh.
Thế mới hay, Thời gian, không gian và tuổi tác, tất cả đều vô nghĩa trước tình yêu và thơ ca.

Hình bóng em còn mãi ở tim
Anh về mà chẳng biết đâu tìm
Đò xưa bến cũ đâu còn nữa
Thấp thoáng lưng trời mấy cánh chim.
                 Nắng chiều - cuối đông, Ất Hợi 1995.

Như cánh chim bay tận cuối trời
Ai đi bắt bóng giữa ngàn khơi
Tôi buồn ngơ ngẩn cay cay mắt
Mà nắng hoàng hôn tắt lịm rồi.
                Lỡ làng - 26-10-1996

Cuộc đời như thể bóng mây trôi
Mấy chốc mà già đã đến nơi
Mái tóc giờ đây sương điểm trắng
Sống nhờ ở tạm thế mà thôi
Nghĩ đời mà ngán cho đời nhỉ!...
Thế thái nhân tình bạc tựa vôi
Muốn sống xem đời đen đổi trắng
Càng buồn càng muốn tức cười thôi.
                 Cảnh già - Hè 2003

Cho tôi một tấm lòng
Luôn rộng mở bao dung
Cho tôi đôi mắt sáng
Thấy rõ lẽ vô cùng
Giữa cuộc đời mịt mùng
Âm u và lạnh lẽo
Giăng mắc đầy cạm bẫy
Cám dỗ kẻ u mê
Không còn lối trở về
Cho tôi đôi tai thính
Phân biệt lẽ tà chính
Để tìm lại chính mình
                  Cho tôi - VL 1-4-2012
 ... 


Suốt đường về, lòng tôi cứ bâng khuâng lạ, những vần thơ cứ lởn vởn mãi trong đầu.
Bác già tóc bạc da mồi,
Mà thơ vẫn thắm như thời đôi mươi!

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Tôi yêu Trà Vinh



 Tôi yêu Trà Vinh!

Yêu những con đường thênh thang, rợp bóng hàng cây cổ thụ. Phố rộng người thưa, những vòng bánh xe quay đều bình thản không đua chen, hối hả, xô bồ.

Tôi yêu những mái chùa vàng cổ kính, những ngọn tháp cao nằm lẫn khuất trong những vườn cây già trầm mặc, huyền bí.

Yêu từng bước chân trần chậm rãi, an nhiên của những vị sư già áo vàng, tay cầm bình khất thực, nhẹ nhàng đi trên hè phố như đang đi giữa cõi niết bàn.

Tôi yêu con đường nhỏ quanh co, ngược gió về phía biển. Miền duyên hải thổi vào nghe mùi vị mặn mặn trên đôi môi.

Yêu những làng xóm của người Khơ-me gió cát buồn hiu. Nhìn bề ngoài có vẻ gì đó như xơ xác nhưng tôi tin rằng cuộc sống của họ thật thanh thản biết bao.

Tôi yêu những nhóm chợ làng xôn xao. Dưới những cội cây già, người ta tụ họp lại với nhau dường như không chỉ là để buôn bán.

Tôi yêu căn phòng trọ nhỏ, nằm giữa thành phố bình yên. Đêm ở Trà Vinh thật êm đềm, từng cơn gió thổi vào nhẹ rung mái tôn phập phều như ru người nhẹ vào giấc ngủ say. 

Và tôi mơ thấy mình được trở về trong những mùa lễ hội, được ca hát và được nhảy múa cùng những cô thôn nữ đẹp thiêng liêng, những nàng con gái của nữ thần Apsara!