Ta nhớ Triệu,
những ngày cuối hạ!
Bão mưa nhiều, cành lá có tả tơi?,
Nhưng đổi lại suối khô đầy nước chảy,
Rừng lồ ô măng mọc khắp núi đồi.
Ta nhớ Triệu,
nhớ ngã ba Sao Bọng!
Người về đâu Thống Nhất, Đăng Hà…?
Em bé nhỏ, dốc dài, trời rộng,
Tóc bồng bay trông mãi vời xa.
Ta nhớ Triệu,
Nhớ chiều mưa Đức Liễu!
Phố đìu hiu, chợ vắng thưa người,
Ngày hôm ấy có lẽ là định mệnh,
Gặp gỡ và ly biệt, lá bàng rơi.
Ta nhớ Triệu,
nhớ sân trường nội trú!
Thuở học trò e ấp trao thư.
Rồi lặng lẽ qua mùa thi cử,
Người mỗi nơi cách biệt đâu ngờ.
Ta nhớ Triệu,
nhớ như là nhớ Triệu!
Một đời người có đủ để quên?
Hay mỗi độ mưa về cuối hạ,
Lại nhớ người da diết gọi tên.
nhớ ngã ba Sao Bọng!
Người về đâu Thống Nhất, Đăng Hà…?
Em bé nhỏ, dốc dài, trời rộng,
Tóc bồng bay trông mãi vời xa.
Ta nhớ Triệu,
Nhớ chiều mưa Đức Liễu!
Phố đìu hiu, chợ vắng thưa người,
Ngày hôm ấy có lẽ là định mệnh,
Gặp gỡ và ly biệt, lá bàng rơi.
Ta nhớ Triệu,
nhớ sân trường nội trú!
Thuở học trò e ấp trao thư.
Rồi lặng lẽ qua mùa thi cử,
Người mỗi nơi cách biệt đâu ngờ.
Ta nhớ Triệu,
nhớ như là nhớ Triệu!
Một đời người có đủ để quên?
Hay mỗi độ mưa về cuối hạ,
Lại nhớ người da diết gọi tên.