Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Em đã khoác nâu sồng


























Em đã khoác nâu sồng, 
Sớm hôm cùng kinh kệ.   
Giữa dòng đời dâu bể,  
Áo nâu sồng an nhiên.

 Em đã giải ưu phiền,  
Từ trong vô lượng kiếp.  
Kiếp sau cầu cho được,  
An lạc về Tây Phương.

Ta cát bụi vô thường,  
Mãi lang thang phiền não.  
Gạo tiền và cơm áo,  
Lao lực rồi lao tâm.

Trả chưa hết lỗi lầm,  
Nghiệp này chồng quả nọ.  
Đi về trong bể khổ,  
Biết bao giờ vãn sanh?