Ta cứ mãi đôi miền cách biệt,
Đã bao mùa da diết nhớ thương.
Chênh vênh heo hút dặm trường,
Ngày về hẹn mãi vẫn còn đâu đâu.
Thương nửa bóng trăng sầu chênh chếch,
Ngày tàn thu se sắt lạnh mờ.
Đôi đời đôi nẽo bơ vơ,
Nhắn tin, tin nhắn, trông chờ, chờ trông.
Nghe sóng vỗ xuôi dòng sông Hậu,
Ngược lòng lên đau đáu thác nguồn.
Nhớ tha thiết gió đại ngàn,
Nhớ mưa rừng, nhớ nắng vàng thảo nguyên.
Mơ ngày lại về bên vách núi,
Tựa vào nhau đón đợi bình minh.
Tay ta ấm áp tay mình,
Trời quang mây tạnh đất lành nở hoa.
Em ơi! Cách biệt muôn trùng quá,
Tay nhớ bàn tay lạnh ngắt đời!