Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Bác ơi!


























Vĩnh biệt Bác Bảy Thảo.
cầu cho linh hồn Henrico

Bác đã đi rồi sao Bác ơi!
Là thôi tay bắt với mặt cười.
Từ đây dương thế đường lẻ bóng,
Tri kỷ còn đâu, thơ ta ơi!

Nhớ thuở Sài Gòn vui biết bao,
Văn chương thi phú buổi gần nhau.
Kẻ hai mươi tuổi người bảy mốt,
Cứ ngỡ là thân tự kiếp nào.

Năm ngoái trở về Bác vẫn an,
Tuy đã tay run chẳng gãy đàn.
Nhưng trong trí tuệ còn mạnh lắm,
Hồn thơ nhân thế vẫn tràn lan.

Ấy vậy mà chiều nay thu rơi,
Trời xa nghe Bác đã qua đời.
Miếng cơm nuốt nghẹn niềm thương tiếc,
Chuỗi hạt lần hồi, lạy Chúa tôi!

Bác đã về yên nước Thiên Đàng,
Thỏa hằng tâm niệm thuở trần gian.
Con còn ở lại nhiều khi nhớ,
Thả một hồn thơ giữa vĩnh hằng.