Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Chiều Mang Thít


















Chiều Mang Thít,
Mưa rã rích.
 

Lá bàng rơi.
Cô chủ quán cà-phê,
Ngồi tựa ghế bố
Trông vời ra phố, nét mặt buồn so.


Chiều Mang Thít,
Lất phất mưa.
Vài người đi chợ.
Bác xe ôm ngáp dài, vuốt mặt xua cơn buồn ngủ,
Mắt dõi về đâu?
Chân nhịp nhịp gì?


Chiều Mang Thít,
Dáng người đi,
Mong manh quá áo dài trong gió,
Không là Trịnh Công Sơn, mà sao lòng cũng nhớ,
Một bóng dáng nào…
Khẽ hát “mưa vẫn mưa bay…”