Cánh Hoa Vàng
Cánh vàng rụng dưới sân mưa,
Về đâu hoa hỡi khi mùa tàn phai.
Sắc hương, hương sắc cho ai,
Cuối đời tàn tạ không người buồn tênh.
Trôi theo con nước bập bềnh,
Khác nào đâu kiếp lênh đênh bọt bèo.
Hoàng kim là giấc chiêm bao,
Tan cơn mộng mị còn đâu một thời.
Hoa tàn hoa vẫn cứ rơi,
Mùa sau lại nở tiếp đời sắc hương.
Bình thường thôi cũng bình thường,
Tàn hoa lại rụng giữa đường thế thôi!.