Em ngồi tóc xỏa mênh mông,
Hồn ta lạc giữa dòng sông dịu huyền.
Sợi dài êm, sợi dài êm,
Muôn con sóng nhỏ mượt mềm mại ru.
Dòng sông con sóng hiền từ,
Cho ta say nhé đôi bờ hương thanh.
Tóc mềm ơi! Tóc mỏng manh,
Sợi nào là sợi tơ tình cho nhau ?.
Trời sinh mái tóc để sau,
Cho mài râu buộc mối sầu trộm chăng ?.
Em đưa tay vuốt mỗi lần,
Có nghe vướng một chút hồn lãng du ?.
Em ngồi tóc xoả thiên thu,
Ngàn năm ta tạc hình thù tóc ai.
Tóc nào bạc, tóc nào phai,
Chỉ riêng tóc ấy vẫn dài vẫn nhung.