Đơn côi
Ta về ngồi lại với mình,
Tường khuya bóng lẻ gặp hình đơn côi.
Đăm chiêu nhớ một tiếng cười,
Lạnh lùng nhớ ánh lửa ngời mắt ai.
thức chi cho quá đêm dài,
yêu chi để nặng lòng hoài hởi em?
bời không là chuyện thần tiên,
nên ta biền biệt, nên duyên mịt mờ.
ta về ta lại làm thơ,
biết rằng em chẳng bao giờ đọc đâu.
Yêu thì yêu đấy mà đau!
Đau thì đau đấy mà nào hết yêu?
Ví dầu trăng khuyết liêu xiêu,
Gió lay chiếc lá đìu hiu rụng rồi.
Ta về ru giấc ta thôi,
biết đâu em lại về cười trong mơ!.