Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2008

Trăm Năm, Ngàn Năm



















Trăm năm em bỏ mặc người,
Ngàn năm em bỏ mặc đời tương tư.
Đi đâu sao chẳng giả từ,
Bỏ quên dấu guốc bên bờ này sông.

Trăm năm bỏ lại mùa đông,
Ngàn năm bỏ lại tơ lòng lửng lơ.
Sao không mang nổi đợi chờ,
Về bên kia bến bây giờ cho ai?

Trăm năm bỏ cuộc tình đầy,
Ngàn năm bỏ cuộc sum vầy dở dang.
Từ đây xa chốn địa đàng,
Vườn xưa hoa cỏ úa tàn thiên thu.

Trăm năm còn một lời ru,
Ngàn năm còn tiếng vi vu thôi là.
Ta về gom lại tình ta,
Chất đầy lòng để vỡ òa lệ rơi.