Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Tình yêu có tự bao giờ?


Chuyện ngày xửa, ngày xưa,
Dất trời vừa mới mở.
Tinh tú bắt đầu có.
Mọi loài vừa sinh sôi.

Tất cả đều đẹp tươi,
Nhưng mà chưa có chủ.
Nên Thượng Đế thầm nhủ,
Và rồi tạo đàn ông.

Ngài cảm thấy vừa lòng,
Vì đàn ông hoàn hảo.
Nên Thượng Đế liền bảo,
_Hãy làm chủ mọi loài.

Người đàn ông giữa đời,
Một mình mãi rong chơi.
Giữa muôn vàn hoa cỏ,
Và muôn thú thật vui.

Nhưng rồi tháng ngày trôi.
Chẳng còn gì vui nữa.
Mùa đông về lạnh giá,
Nổi cô đơn lạ lùng.

Thượng Đế thấy chạnh lòng,
Thương đàn ông một bóng.
Giữa đất trời cao rộng.
Đàn ông thường thở than.

Thượng Đế chợt nghĩ rằng,
Đàn ông mà cứ mãi.
Chỉ một mình lang thang.
Thì thật là tội nghiệp.

Một hôm Ngài hóa phép,
Cho đàn ông ngủ say.
Rồi lấy của ông này,
Một cái xương sườn nhỏ.

Thổi hơi vào xương đó,
Ngài biến nó thành người.
Ấy vậy là phụ nữ,
Đã có mặt trên đời.

Đàn ông khi tỉnh rồi,
Thấy thân mình đau nhói.
Lòng còn đang bối rối,
Thì Thượng Đế đến gần.

Ngài dẫn theo phụ nữ,
Nói cho đàn ông hay.
_Cạnh sườn của ngươi đây,
Tuy hai người mà một.

Đàn ông còn hoảng hốt,
Thì Thượng Đế tiếp rằng:
_Từ đây ở thế gian,
Hai ngươi là chồng vợ.

Và cũng từ khi đó,
Người đàn ông hết buồn.
Họ ở cạnh nhau luôn,
Như là hình với bóng.

Vườn Địa Đàng thật rộng,
Đôi bạn cùng tung tăng.
Chuyện tình yêu nhân gian,
Đã bắt đầu từ đó.