Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Nhớ Mẹ Bù-Na


Trời đổ nắng trên lưng,
Mẹ phơi đời lam lũ,
Khoai còn chưa ra củ,
Đã bạc áo sờn vai.

Mẹ ngồi dưới bóng cây.
Khi mặt trời đứng bóng.
Con cá khô nằm gọn,
Giữa lòng cà-mên cơm.

Mẹ về cuối chiều hôm,
Đội mưa ngàn lên dốc.
Hai quả đồi nặng nhọc,
Tưởng chừng đè lên vai.

Chưa thấy mẹ thở dài,
Dù chỉ là rất khẽ.
Mái chòi tranh nhỏ bé,
Vẫn vui vầy đêm đêm.

Giấc ngủ chẳng êm đềm
Ngã lưng bằng dạt nứa.
Những đêm dài lạnh cứa,
Chăn ấm nhường cho con.

Mẹ dậy từ tinh sương,
Gà rừng chưa kịp gáy.
Bếp lửa hồng rực cháy.
Lách tách cành củi khô.

Mẹ ơi! tự bao giờ,
Gắn đời trong chữ “Nhọc”.
Cho đàn con chữ “Túc”,
Và chữ “Nhàn” mai sau.

Đi giữa đời bể dâu,
Trưa nay nhìn nắng đổ.
Chạnh lòng da diết nhớ,
Nước trong nguồn mẹ ơi!