Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2008

Bài tự tình số 1


Đi như khách trọ một ngày,
Còn ai nhớ nữa tình đầy tình vơi.
Tay buông kỷ niệm rơi dài,
Đường xa sỏi đá mệt nhoài bước hoang.

Lặng im tựa đóa hoa tàn,
Trong vườn chiều úa chịu tang đời mình.
Một thời rực rỡ tan nhanh,
Ngàn năm hóa kiếp long lanh giọt sầu.

Má hồng thuở ấy về đâu,
Tóc bồng bay khuất cơn ngâu ngang trời.
Muộn màng một sớm thu rơi,
Chiều đông hối tiếc bóng người tri âm.

Âm thầm ngày lại âm thầm,
Đời phiêu bồng với tháng năm phiêu bồng.
Canh trường nửa mảnh trăng trong,
Hắt hiu soi bóng nửa lòng chơi vơi.

Đời này duyên nợ thế thôi,
Càn khôn một bể luân hồi hẹn sau.
Tơ lòng vương vấn cho nhau,
Thì xin có một kiếp nào sẽ vui.

Mây bay trong gió tan rồi,
Tình thôi theo lẽ thường đời quên đi.
Đêm nằm gạt nổi sân si,
Hồn mơ cực lạc, khép mi nặng nề.

Đồng Nai: 07/2008