Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2008
Gửi Mẹ Vĩnh Long
Con đi chiều ấy mưa dầm,
Tiễn con đôi vạt áo thâm sụt sùi.
Mẹ ngồi mắt ngóng xa xôi,
Đìu hiu sao một khoảng trời con đi.
Nhìn con héo hắt bờ mi,
Thương con từng giọt sầu bi tự trào.
Giọt rơi trong tiếng nghẹn ngào,
Giọt tràn trên má, giọt vào tim con.
Bao nhiêu năm nghĩa tình nồng,
Làng quê dăm mái nhà nông dân nghèo.
Gần nhau gắn bó thương yêu,
Con thành con của bấy nhiêu mẹ hiền.
Giã từ xóm nhỏ bình yên,
Bước đi nặng bước ưu phiền mẹ ơi.
Chia ly tấc dạ bồi hồi,
“…Bây đi …mạnh giỏi…” đôi lời chẳng nên.
Mẹ ơi! Trong bước lênh đênh,
Chiều nay con nhớ về miền quê ta.
Chốn xa không biết mẹ già,
Tảo tần dãi nắng dầm mưa thế nào?.
Mẹ còn con cá, bó rau,
Sớm mai mỗi buổi ra chào chợ đông.
Thân cò lặn lội bờ sông,
Bùn sâu ngập gối, lưng ròng mồ hôi.
Con đi phiêu bạt phương trời,
Bon chen lắm lúc rã rời bước chân.
Trông về phương ấy bao lần,
Mà thương tóc mẹ bạc dần tháng năm.
Con đi chiều ấy mưa dầm….
