Thứ Tư, 27 tháng 8, 2008

Tặng nguời con gái Tuyên Quang














 





Từ bắc vào Nam
Em gái Tuyên Quang.
Một mình.
Nhỏ bé.

Sài Gòn hoa lệ,
Bến dừng chân bao kẻ xa nhà.
Dưới bóng đèn ngà,
Em bước đi mơ ngày tươi sáng.

Chiếc va-li nặng,
Chứa bao điều gửi gắm của quê hương?
Hôm em lên đuờng,
Mẹ không tiển vì lên nương sớm!

Đôi mươi vừa chớm,
Ánh mắt em ẩn chứa điều gì?
Mà mỗi lần chớp mi,
Tôi lại thấy những vì sao lấp lánh.

Biển thì không cạn,
Và đại duơng giông tố lại vô chừng.
Chiếc thuyền Gian Truân.
Em đã bắt đầu rẽ sóng.

Tương lai, hi vọng,
Tuy xa xôi nhưng có thật trên đời.
Và tôi,
Chúc cho em tay chèo luôn giữ vững,
Giữa dòng gian nan.

Từ Bắc vào Nam,
Em gái Tuyên Quang.
Một mình,
Nhỏ bé.

Sài Gòn: tháng 8/2008