Viết cho quê hương trong những ngày phiêu bạt, dù có làm gì, nơi phương trời nào, lòng ta vẫn canh cánh nhớ quê, nhớ những con người bình dị mến thương.
Ai về sông nước cửu long,
Trông giùm ta nhé cánh đồng xanh tươi.
Nở giùm ta một nụ cười,
Với bà con, với những người chưa quen.
Mấy năm rồi dễ đâu quên,
Áo bà ba nón lá nghiêng hôm nào.
“Dạ thưa” câu nói ngọt ngào,
“Mèn ơi” thân quá nhớ sao cho vừa.
Mẹ giờ tóc bạc hơn xưa,
“Bây đi đâu hổng chịu dìa hả bây?”.
Ngậm ngùi nhớ buổi chia tay,
Tiển con mẹ khóc lệ đầy mắt sâu.
Em còn mưa nắng dãi dầu,
Tháng ngày ruộng cạn đồng sâu một mình.
Cấy cày chay ngón tay xinh,
Lội bùn nứt hết gót chân ngọc ngà.
Ai về với đất quê ta,
Cảm thông cho cánh chim xa chưa về.
Đời còn phiêu bạt đê mê,
Tâm tư gửi chút hồn về Cửu Long.
Sài Gòn: 24/4/2005
.jpg)