Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009
Gửi Mẹ Bình Phước
Con đi nhớ mẹ quê nhà,
Dầm mưa, dãi nắng nương xa dốc dài.
Gánh đời chất nặng đôi vai,
Hằn sâu khoé mắt, tóc mây thêm nhiều.
Tháng ngày vất vả gieo neo,
Thân cò đâu quản sớm chiều lội sông.
Mùa này bắp trổ đầy bông,
Là lưng mẹ lại thêm còng mẹ ơi.
Con đi xa biệt phương trời,
Quạnh hiu mẹ biết ai người đở nâng.
Trở trời trái gió bao lần,
Tắt đèn tối lửa một thân một mình.
Tuổi già lá chẳng còn xanh,
Đong đưa trước gió lìa cành ai hay.
Vì con mẹ vẫn mệt nhoài,
Sáu mươi tuổi lẻ chưa ngày thảnh thơi.
Con đi xa mẹ, mẹ ơi!
Thiếu câu han hỏi, thiếu lời dạy khuyên.
Bước chân chập chững xa miền,
Lòng thương mái ấm bình yên hôm nào.
Đêm rồi trong giấc chiêm bao,
Con mơ thấy mẹ hanh hao mỏi mòn.
Bóng gầy một bóng trên non,
Mắt mờ đôi mắt trông con cuối trời.
Quê nhà mẹ có yên vui?