Chạnh Lòng
Về qua lối cũ cầu xưa,
Chạnh lòng - Xuân ấy bây giờ về đâu?
Tưởng là vui đến bạc đầu,
Mới đôi mươi đã lạc nhau mất rồi!
Mộng thì chỉ mộng mà thôi,
Tàn mơ tỉnh giấc gọi ngưởi: “cố nhân”.
Gần nhau thì cũng thật gần,
Xa nhau thì cũng vạn lần xa nhau.
Yêu không biết tự lúc nào,
Chia lìa chẳng biết vì sao chia lìa!
Về qua lối cũ cầu xưa,
Chạnh lòng - Xuân ấy bây giờ về đâu?