Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Hạc Giấy


Hạc giấy còn đây người ở đâu,
Mình tôi tưởng nhớ chuyện hôm nào.
Trăm con giạc giấy một điều ước,
Ước mình mãi mãi chẳng lìa nhau.

Ước đã ước rồi sao chia ly,
Cho đàn hạc giấy khóc người đi.
Đêm đêm thờ thẩn bay về mộng,
Từng đôi ủ rủ nhớ nhung gì.

Ôi! biết bao giờ quên phút xưa,
Tôi về em đón giữa mùa mưa.
Trao tôi hạc giấy em thường xếp,
Như những nổi niềm khi cách xa.

Ôm khối tình đi khắp nẻo đời,
Em là hạc giấy ở bên tôi.
Thương em chắc đã nhiều thao thức,
Từng đêm xếp giấy thay cho lời.

Nhưng những chuyện tình trên thế gian,
Tình đầu như thể phải lỡ làng.
Đều ước chỉ còn trong kỷ niệm,
Hạc vàng thôi chết giữa chiều hoang.

Tôi vẫn mơ về bên bến sông,
Thả đàn hạc ấy trôi mênh mông.
Để tình yêu đó tan vào biển,
Chìm trong muôn sóng ước mơ hồng.

Em đã hoá thành cánh hạc bay,
Ngàn năm mây trắng nhớ đong đầy.
Chiều nay xếp lại hình hạc cũ,
Mà tưởng như người vẩn ở đây.