Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Gửi Tóc Bím


Đường phố nhuộm vàng ánh hoàng hôn,
Lần cuối nhìn nhau bốn mắt buồn,
Em đi lối hạ hồng sắc phượng,
Tôi ở nơi này dạ vấn vương

Gát trọ chiều giăng tím đợi chờ,
Lá bàng rụng xuống góc thềm xưa.
Chút hương lưu luyến còn trong gió,
Mà dáng người đi đã khuất mờ.

Ước hẹn gì đâu em với tôi,
Quen nhau chưa nói được bao lời.
Đôi nét cười duyên qua ánh mắt,
Để lòng thương tóc bím khôn nguôi.

Có phải đời thường hay trớ trêu,
Hợp tan xuôi khiến xót xa nhiều.
Trái đất tuy tròn nhưng lại rộng,
Cho người đây đó nổi cô liêu.

Tôi vẫn nhớ về em nơi đâu,
Từng đêm chênh chếch bóng trăng sầu.
Vần thơ ru mãi chưa yên giấc,
Bất chợt em về trong chiêm bao.

Ngày tháng dần trôi như áng mây,
Đọng trong nhung nhớ nỗi đong đầy.
Nơi đây vẫn vắng người trở lại,
Bàn tay chưa ấm một bàn tay.

Nẻo đời xa khuất mịt mù sương,
Hôm nay tôi cũng bước lên đường.
Bỏ lại sau lưng nhiều kỷ niệm,
Bên thềm lá rụng ngập hoàng hôn.

Ngày mai nắng mới xóa sương mờ,
Phố phường trỗi dậy khúc ca xưa.
Em ơi ngày ấy mình sum họp,
Xin giữ cho nhau tiếng đợi chờ.