Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Về đâu?


Anh về cuối nẻo chân mây
Lãng quên gần nửa đời dài yêu đương
Đã tan một giấc nghê thường
Hoa tình ái rụng giữa đường chia ly.

Tiêu hoang mất cả xuân thì,
Đôi bàn tay trắng còn gì nữa đâu.
Nằm mơ thấy tóc bạc màu.
Giật mình, mình lại sầu âu phận mình.

Đi chưa hết đoạn đường tình,
Yêu chưa tròn mộng ba sinh nữa mà.
Em về kẻo muộn đời hoa,
Đôi mươi một độ rồi qua mấy hồi!

Ta về, về với ta thôi,
Chút vui tan giữa bùi ngùi mênh mông.
Em ơi! chớp bể mưa nguồn,
Về đâu cho để chằng còn nhớ nhau?