Về Cái Ngang
Về đây man mác Cái Ngang,
Đôi bờ râm bóng bạch đàn xanh xanh.
Ngẩn ngơ tình, ngẩn ngơ mình,
Ngày xa xôi ấy đã thành xa xưa.
Về đây thoang thoảng hương đưa,
Đồng non mạ mới mượt mà nắng mai.
Lom khom kìa một dáng ai,
Ngỡ quen, ngỡ lạ, ngỡ người, ngỡ ta.
Về đây phố chợ dần dà,
Đông vui thì cũng, lạ xa mấy phần.
Vòng quanh sợ lạc dấu chân,
Ngại ngùng e gặp người thân thuở nào.
Về đây sông nước lao xao,
Bao lâu nước chảy qua cầu rồi đây?
Qua sông bỏ lại bờ này,
Ngoảnh đầu trông lại mắt đầy Cái Ngang.
Cai Ngang 05-2010