Vầng Trăng
Vầng trăng từ độ chia tay,
Trăng ơi! Trăng hỡi! nhớ ai trăng sầu?
Lệ buồn chan chứa canh thâu.
Vầng trăng từ độ qua cầu,
Trăng ơi! Trăng hỡi! biết đâu đường về?
Lòng sông chết dưới chân đê.
Vầng trăng từ độ tái tê,
Khi tròn khi khuyết bốn bề lạnh câm.
Chờ ai vàng võ bao năm?
Vầng trăng từ độ xa xăm,
Tôi thương tôi gọi trăng nằm lặng thinh.
Tình trăng ơi! hỡi tình mình!.