Thứ Ba, 14 tháng 4, 2009
Nhớ Duy Nam
Bạn bè mỗi đứa một nơi,
Thương nhau biết kiếm phương trời nào đây.
Đêm đêm một mảnh trăng gầy,
Vàng soi nổi nhớ giăng đầy gối chăn.
Chiều nay tôi trở lại rừng,
Bóng hình bạn cũ trông chừng còn xa.
Đâu rồi những tháng ngày qua,
Ngọt bùi cay đắng có ta có mình.
Ra đi vì chữ công danh,
Mỗi người mỗi ngã tâm tình nặng mang.
Đôi khi nước mắt hai hàng,
Vị đời chát chúa, trái ngang đoạn trường.
Vai gầy khoát bụi phong sương,
Còn đâu những buổi đến trường vui tươi.
Những ngày trốn học rong chơi,
Nào ai hay biết tương lai đoạ đày.
Ta giờ cánh nhạn lạc bầy,
Bạn giờ như chiếc thuyền gầy viễn khơi.
Cũng là mang một kiếp người,
Mà sao có lắm nổi đời truân chuyên.
Bao giờ gặp lại bạn hiền,
Cho mình lại đuợc vui yên với mình.
Chung nhau chén ruợu ân tình,
Cười vang một tiếng tan tành nổi đau.