Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Một Giấc Mơ

 

















Một người con gái mới qua đời,
Đêm qua nàng đã đến tìm tôi.
Mắt sáng long lanh dòng lệ,
Môi khô chẳng thốt một lời.

Cánh tay ấy đưa vào cửa sổ,
Gầy guộc xanh xao, vẩy gọi ngập ngừng.
Cầm lấy tay tôi như ngọn lửa nóng bừng,
Kéo tôi bay đi.

Những khu rừng xơ xác đến lạ kỳ,
Dưới chân tôi một màu nâu hoang phế.
Chúng tôi bay qua nhiều nơi như thế,
Đến một dòng sông.

Sóng nước mênh mông,
Nàng ngồi xuống nhìn bờ kia hiu hắt.
- Một chút nửa thôi khi vầng trăng này tắt,
Là em qua bên đó mãi, không về!.

Tôi ngập ngừng, - sao em phải ra đi?
Em chẳng nói, tay bưng mặt khóc.
- Nín đi em!, biết đâu em lại được,
Những thiên thần làm bạn ở bên kia.

Thương em đi không một người tiễn đưa,
Tôi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé.
- Thôi đừng buồn em nhé!,
Có tôi đây em sẽ chẳng đơn côi.

Tôi lau mắt cho em, khẽ mĩm cười.
Em đứng dậy nhìn tôi không khóc nữa.
Vầng trăng sắp úa,
Em xuống thuyền, dòng nước tự trôi đi.

- Chờ tôi theo! – không, anh hãy quay về!
Vì bên đó chỉ em mới đến được.
Nàng nhìn tôi mắt trong ngần ngấn nước,
- Hãy yêu người, yêu cuộc sống, nghe anh!