Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008

Mơ thấy xuân xưa


Ta vẫn đi về trong nhân gian,
Mà em là những thoáng mơ màng.
Cứ mãi về cho đêm trở giấc,
Cho đầy bao nổi nhớ hoang mang.

Độc bước đường đời nghe gió đông,
Buốt lạnh vào tim buồn muôn trùng.
Nghe đời vận chuyển ngoài khung cửa,
Mà chạnh lòng sao bao long đong.

Ôi! Những mùa qua đâu nổi nào,
Mùa nay hiu hắt đến dường bao,
Cầm mơ, cầm mộng rồi vuột mất,
Buông nổi ê chề đã được đâu!

Ta vẫn mong đời như chiêm bao,
Để vườn xuân nào ta bên nhau.
Để em mười sáu, mười lăm tuổi,
Để mình chẳng biết chuyện đời đau.